LỊCH

MỜI BẠN DÙNG TRÀ

QUẢN TRỊ

LIÊN KẾT

THỜI TIẾT

Hà Nội
Huế
TP HCM

CÁC TRANG BÁO

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Pcxm.png 535587_346776165442251_1103757000_n6.jpg Anh_nghe_thuat8.jpg BANNER_SONG_CHAU.swf 131.swf Vlt.swf Vt_2.swf Xuan1.swf Nm1.swf Banner_20134.swf Bannertet2013.swf My_Hanh_chuc_mung_nam_moi_2013.swf Gs.swf Nguoi_thay_nam_xua_co_nhac_.swf Trian1.swf Bai_hat_tieng_Anh_buon_nhat_va_nhieu_y_nghia__YouTube.flv TRONG_ANH.swf 2011_chuan.swf Ky_niem_ngay_NGVNloan.swf

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    BÁO MỚI

    góc dươi

    CHUỘT

    DANH NGÔN CỔ NHÂN


    Chức năng chính 1

    Chức năng chính 2

    THIỆP 20-11

    Nguồn: T.A
    Người gửi: Nguyễn Trọng Anh (trang riêng)
    Ngày gửi: 21h:45' 24-12-2011
    Dung lượng: 1.1 MB
    Số lượt tải: 3
    Mô tả:

     XEM TOÀN MÀN HÌNH

    ẢnhSỐ.net ~ Bạn hãy click vào đây để thay đổi kích cỡ ảnh

    ẢnhSỐ.net ~ Bạn hãy click vào đây để thay đổi kích cỡ ảnh

    ẢnhSỐ.net ~ Bạn hãy click vào đây để thay đổi kích cỡ ảnh

    ẢnhSỐ.net ~ Bạn hãy click vào đây để thay đổi kích cỡ ảnh

    ẢnhSỐ.net ~ Bạn hãy click vào đây để thay đổi kích cỡ ảnh 

     

    "Ai đã từng dạy tôi thì giơ tay!"

     Thú thật, khi được nghe câu chuyện này tôi không tin. Nhưng người kể lại là một người có thật, một thầy giáo ở một trường ĐH có thật, kể về một cuộc gặp gỡ có thật, và người nói câu mệnh lệnh trên cũng có thật một trăm phần trăm!

     Bây giờ tôi viết lại câu chuyện này, ai “tin thì tin, không tin thì thôi” (câu trong ngoặc kép là thơ của Nguyễn Trọng Tạo).

    Chuyện là có một người đã học và đã tốt nghiệp ở một trường ĐH vào loại có tiếng ở nước ta. Sau khi ra trường mấy năm, không hiểu trời xui đất khiến hay tổ tiên phù hộ độ trì gì đó mà anh ta được “bắn” sang một nước ngoài nào đấy sinh sống và làm ăn. Rồi nghe nói anh ta dần dần “nổi tiếng” trở thành một đấng trượng phu…Rồi anh ta muốn về nước chơi, thăm thú quê hương, mong góp sức mình cho đất nước trong thời kì đổi mới. Anh trở về ngôi trường xưa, muốn có một cuộc giao lưu với thầy cô giáo và bạn bè cũ.
     
    Cuộc họp cũng không ít người, các bạn trẻ đến vì tò mò, các thầy giáo già đến vì muốn xem mặt học trò cũ mà trước đây mình không chú ý nên không nhớ ra.

    Sau vài câu xã giao thường lệ, con người thành đạt ấy dừng một lúc để mọi người tập trung chú ý và nói:  “Ai đã từng dạy tôi thì giơ tay!”.

    Phòng họp đột nhiên im lặng như tờ, và không một cánh tay nào giơ lên… Rồi có tiếng động di chuyển bàn ghế và… các thầy giáo lần lượt im lặng ra về.

    Chuyện kể đã xong, bây giờ xin cho phép tôi nhớ lại chuyện cũ hồi đi học. Có một bài học trong sách giáo khoa tiểu học mà tôi không thể nào quên. Bài học nhan đề: “Thưa thầy, con là Các-nô đây”. Bài học chỉ hơn nửa trang giấy cùng với một bức ảnh (hay bức vẽ, tôi không phân biệt được vì còn nhỏ). 

    Trong bức ảnh có một thầy giáo già đang ngồi sau chiếc bàn, trước mặt là học trò, cửa ra vào mở rộng và trong khung cửa là hình một người đàn ông chững chạc có râu mép quăn, đi ủng cao đến đầu gối. Tay phải ông ta ấp lên ngực trái chỗ con tim, đầu cúi thấp và miệng ông dường như đang nói : “Thưa thầy, con là Các-nô đây”.

    Cho đến nay tôi cũng không biết Các-nô là ai, chỉ biết rằng ông ta là một quan to, trở về  quê hương, muốn đến thăm thầy giáo cũ và lớp học cũ của mình, và bài học trong sách giáo khoa nói về cái phút giây gặp gỡ ấy. 

    Tôi còn nhớ người thầy tên là thầy Thái đã dạy tôi bài học ấy ở ngôi trường làng. Thầy thường đánh vào mông tôi mỗi khi tôi viết sai chính tả hoặc làm ồn trong lớp. Thầy thường quát: “Lại thằng Cương phải không? Làm ồn vừa chứ, muốn đét vào đít hả ?”. 

    Học xong bài học ấy tôi cứ mong ước một ngày nào đó, khi đã trưởng thành, tôi sẽ quay về đúng lớp học này, mở cửa bước vào, không chỉ cúi đầu như Các-nô, mà tôi sẽ quỳ xuống trước mặt thầy và nói : “Thưa thầy, con là …thằng Cương đây”. 

    Nhưng tôi đã không làm được điều đó. Hỡi ôi! Thầy tôi đã mất trước khi tôi kịp nên người…        

    PGS Văn Như Cương
    ẢnhSỐ.net ~ Bạn hãy click vào đây để thay đổi kích cỡ ảnh
     

    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    BOG TRỌNG ANH- TIẾN THẮNG

    CÁM ƠN BẠN ĐÃ SỬ DỤNG!


    CẢM ƠN CÁC THẦY, CÔ VÀ CÁC BẠN ĐÃ TRUY CẬP VÀO BLOG CỦA TRỌNG ANH – TIẾN THẮNG

    THỜI KHÓA BIỂU NĂM HỌC 2016 - 2017